Log in

Giữ gìn tiếng Việt cho con mình qua lời tâm sự của phụ huynh (Phần 1)

"Này mẹ ơi, con thích mẹ đi chợ, con thích mẹ đi chợ mua dừa, đi chợ bây giờ..."
Con trai tôi, khi 4 tuổi rưỡi, đã biết nói một câu tiếng Việt đầy đủ, dài và liên tục như thế. Điều này có được cũng bởi vì, từ khi cu cậu còn trong bụng mẹ, tôi đã trò chuyện hàng ngày với con bằng tiếng Việt, đọc và hát cho con nghe những vần thơ và bài hát tiếng Việt. Rồi từ khi con ra đời, chúng tôi (bà nội, ba và mẹ đều là người Việt) thường nói chuyện bằng tiếng Việt với con.
Đến khi con 6 tuổi:
"Mẹ ơi, can I have one more ice cream please?"
"Mẹ ơi, can I talk about game?" ...
Ở độ tuổi bắt đầu thích nói nhiều và có nhiều điều để nói, cứ bật ra là con nói một tràng tiếng Anh. Mỗi lần như vậy tôi thường nhắc con: " Con nói tiếng Việt đi, mẹ thấy như vậy mẹ con mình gần gũi hơn, mẹ con mình cùng là người Việt Nam mà." Hoặc là tôi hỏi con từ này từ kia nếu nói tiếng Việt thì là gì. Nói vậy dường như cũng có tác dụng, con cũng chịu nói tiếng Việt và cố diễn đạt bằng tiếng Việt khi tôi yêu cầu. Ví dụ như khi con kể chuyện ở lớp, khi chơi những trò chơi hàng ngày như cờ vua, đá bóng, nhảy dây, "ticket to ride"... Nhưng khi cu cậu cần nói gì đấy nhiều, nhất là khi nói về các trò game hay một chương trình tivi nào đó, là lại tuôn một tràng tiếng Anh không lẫn chút tiếng Việt nào...

Có cha mẹ nào thấy mình trong đó?

Rate this blog entry:
0
Giữ gìn tiếng Việt cho con mình qua lời tâm sự của...
?3 LỢI ÍCH THIẾT THỰC NHẤT MÀ VDIT BEAUTY SALON MA...